Hành trình khám phá di sản văn hóa Việt Nam qua ống kính
Từ những ngôi chùa cổ kính đến những lễ hội truyền thống, mỗi khung hình là một câu chuyện về bản sắc dân tộc và những giá trị văn hóa được lưu giữ qua nhiều thế hệ. Khám phá cách điện ảnh có thể trở thành cầu nối giữa quá khứ và hiện tại...
Đọc tiếpKhám phá những câu chuyện đầy cảm hứng
Tư tưởng, ngẫm suy về văn hoá - lịch sử - con người - xã hội Việt Nam
Đóng lại cung cấm
Một ngôi đền bị trục xuất mất cung cấm, lột trần bí mật, giống hệt một con người bị moi móc hết nội tâm. Trống rỗng, hời hợt và dễ bẻ gãy. Đã đến lúc phải quyết liệt trả lại ổ khóa cho cung cấm. Không khách VIP. Không ngoại lệ.
Đọc tiếpNhạc sĩ Nguyễn Tài Tuệ - Ước hẹn còn lưa
Nguyễn Tài Tuệ không mất đi. Ông hóa thân vào sương, vào khói, vào nắng quái chiều hôm xứ Nghệ. Và trên hết, ông tan vào điệu Ví, câu Giặm - thứ phù sa mầu mỡ đã nuôi dưỡng nên vóc dáng tâm hồn nhạc sĩ. Ông “trở về” với Đạo Quê Hương.
Đọc tiếpÔng thần tài cười cái nỗi gì
Trời đất ạ, lão cười mới sướng làm sao! Mặt mũi phinh phính, ngoác miệng ra đến tận mang tai, cười hỉ hả, cười tít cả mắt, cười rung cả cái bụng mỡ. Nhà cháu cứ lẩn thẩn, thắc mắc lão Thần Tài cười cái nỗi gì mà sướng thế?
Đọc tiếpĐức Ông - Người rải vàng năm cũ
Từ một vị “tỷ phú” ngoại quốc, ngài được phong làm "Chúa tể bổn cảnh", làm vị quản gia vĩnh cửu của nhà Phật trên đất Việt. Người Việt còn mang những đứa trẻ hay khóc dạ đề, khó nuôi lên chùa "bán khoán" làm con nuôi Đức Ông.
Đọc tiếpKhi con trâu được lập trình
(VNF) - Người nông dân thế kỷ 21 không còn trông trời, trông đất, trông mây. Họ trông vào dữ liệu. Con trâu đã đi trật đường cày, hay nói đúng hơn, nó đã bị thay thế bởi những thuật toán biết tuốt và những con chip biết hết.
Đọc tiếpCái cúi đầu và hai chữ đánh rơi
Ở đời, người ta có trăm nghìn cách chào nhau. Người phương Tây tung bổng một tiếng “Hello” rổn rảng, lanh lảnh như nhịp sống tốc độ của họ. Người Việt mình thì ân cần “Chào anh”, “Chào chị”, có khi mộc mạc “Bác đi đâu đấy?”. Lời chào ngoài thế tục dẫu thân thiết đến mấy, rốt cuộc cũng mang theo cái âm hưởng lao xao, lo toan của chợ đời.
Đọc tiếpBiết lối vào, biết nẻo ra
Cớ sao chốn thiền môn vốn từ bi, rộng mở đón thập loại chúng sinh, mà lại bày ra cái luật lệ ngay từ phút đầu tiên gót chân chạm thềm chùa? Rằng bước qua cổng tam quan, phải đi vào bằng cửa bên phải, và lúc trở ra phải rẽ lối bên trái. Tuyệt nhiên không được đi cửa giữa. Đã xả bỏ bến mê, bước vào cõi tịnh, cớ sao còn rạch ròi phải trái, vào ra?
Đọc tiếpVết bùn trên chân ngựa đá
Ngựa đá mà cũng phải "chồn chân, mỏi gối" vì gánh vác sơn hà, thì đủ hiểu những người nông dân, những người lính Đại Việt bằng xương bằng thịt đã phải vắt kiệt sức lực, đứt ruột gan, đổ bao nhiêu xương máu mới giữ được “non sông nghìn thuở vững âu vàng”.
Đọc tiếpNghĩ về Ngụy Diên với khúc xương sau gáy
Người ta đọc Tam Quốc thường say cái nghĩa khí ngất trời của Quan Vũ, mến cái đức nhân hậu của Lưu Bị, và thán phục trước cái trí tuệ xuất quỷ nhập thần của Gia Cát Lượng. Nhưng hôm nay bỗng dưng chẳng thiết nhìn vào những vầng hào quang chói lọi ấy nữa. Mắt tôi vấp phải một cái bóng đổ dài, lầm lũi, cô độc. Cái bóng ấy mang tên Ngụy Diên.
Đọc tiếpNụ cười của Tuệ Trung Thượng Sĩ
Nói đến tu hành, người ta thường mường tượng ngay đến việc phải cạo đầu, đắp y cà sa, náu vào rừng sâu núi thẳm, ngày đêm gõ mõ tụng kinh để lánh xa cõi hồng trần đầy hỉ nộ ái ố. Nhưng Thượng Sĩ Tuệ Trung thì không.
Đọc tiếp